CopyAMP code

Đᴜ̛́ɴɢ ɢɪᴜ̛̃ᴀ ʟᴀ̆̀ɴ ʀᴀɴʜ sɪɴʜ ᴛᴜ̛̉ ᴄᴜ̉ᴀ ᴄʜᴏ̂̀ɴɢ, Lᴏᴀɴ đᴀ̃ ɢᴀ̣ᴛ ʙᴏ̉ ᴍᴏ̣ɪ ᴋʏ́ ᴜ̛́ᴄ ᴛᴇ̣̂ ᴋʜɪ xᴜ̛ᴀ, ᴅᴀɴɢ ᴛᴀʏ đᴏ́ɴ ᴄʜᴏ̂̀ɴɢ ᴠᴇ̂̀ đᴇ̂̉ ʏᴇ̂ᴜ ʟᴀ̣ɪ ᴛᴜ̛̀ đᴀ̂̀ᴜ

Cᴜᴏ̣̂ᴄ đɪᴇ̣̂ɴ ᴛʜᴏᴀ̣ɪ ᴛʀᴏɴɢ đᴇ̂ᴍ ʙᴀ́ᴏ ᴛɪɴ ᴅᴜ̛̃ sᴀᴜ 2 ɴᴀ̆ᴍ xᴀ ᴄᴀ́ᴄʜ
Lᴏᴀɴ Tʀᴀ̂̀ɴ (1991, ǫᴜᴇ̂ Hᴀ̀ Nᴀᴍ, ʜɪᴇ̣̂ɴ đᴀɴɢ sᴏ̂́ɴɢ ᴏ̛̉ Hᴏ̀ᴀ Bɪ̀ɴʜ) đᴀ̃ ᴛᴜ̛̀ɴɢ ᴍᴏ̛ ᴜ̛ᴏ̛́ᴄ ᴠᴇ̂̀ ᴍᴏ̣̂ᴛ ɢɪᴀ đɪ̀ɴʜ ʜᴀ̣ɴʜ ᴘʜᴜ́ᴄ, ᴍᴏ̣̂ᴛ ᴄᴜᴏ̣̂ᴄ sᴏ̂́ɴɢ ᴍᴀ̀ᴜ ʜᴏ̂̀ɴɢ. Cʜᴏ đᴇ̂́ɴ ᴋʜɪ ʙᴜ̛ᴏ̛́ᴄ ᴠᴀ̀ᴏ ʜᴏ̂ɴ ɴʜᴀ̂ɴ ʜᴏ̛ɴ 1 ɴᴀ̆ᴍ, Qᴜᴀɴɢ Hᴜ̛ɴɢ, ᴄʜᴏ̂̀ɴɢ ᴄᴏ̂ đᴀ̃ ᴘʜᴀ̣ᴍ ᴍᴏ̣̂ᴛ sᴀɪ ʟᴀ̂̀ᴍ ᴍᴀ̀ Lᴏᴀɴ đᴀ̃ ɴɢʜɪ̃ ᴋʜᴏ̂ɴɢ ʙᴀᴏ ɢɪᴏ̛̀ ᴄᴏ́ ᴛʜᴇ̂̉ ᴛʜᴀ ᴛʜᴜ̛́ đᴜ̛ᴏ̛̣ᴄ. Vɪ̀ “ᴀɴʜ đᴀ̂̉ʏ ᴍᴇ̣ ᴄᴏɴ ᴇᴍ ᴠᴀ̀ᴏ ᴛᴀ̣̂ɴ ᴄᴜ̀ɴɢ ᴄᴜ̉ᴀ ɴᴏ̂̃ɪ ᴋʜᴏ̂̉”, ʜᴀɪ ɴɢᴜ̛ᴏ̛̀ɪ ᴋʜᴏ̂ɴɢ ᴛɪ̀ᴍ đᴜ̛ᴏ̛̣ᴄ ᴛɪᴇ̂́ɴɢ ɴᴏ́ɪ ᴄʜᴜɴɢ, ᴄᴜᴏ̣̂ᴄ sᴏ̂́ɴɢ ɢɪᴀ đɪ̀ɴʜ ᴍᴏ̂̃ɪ ɴɢᴀ̀ʏ ᴛʜᴇ̂ᴍ ɴɢᴏ̣̂ᴛ ɴɢᴀ̣ᴛ.

2 năm ly thân làm single mom, chồng tai nạn thập tử nhất sinh, vợ tha thứ đón về chăm nom - Ảnh 1.

Loan Trần và Quang Hưng có 2 năm xa cách trước khi tái hợp.

Lᴏᴀɴ ʟᴀ̀ᴍ đᴏ̛ɴ ʟʏ ʜᴏ̂ɴ ɴʜᴜ̛ɴɢ ᴄʜᴏ̂̀ɴɢ ɴʜᴀ̂́ᴛ đɪ̣ɴʜ ᴋʜᴏ̂ɴɢ ᴋʏ́. Cᴏ̂ ǫᴜʏᴇ̂́ᴛ đɪ̣ɴʜ ʟʏ ᴛʜᴀ̂ɴ, sᴏ̂́ɴɢ xᴀ ɴʜᴀᴜ đᴇ̂̉ ᴄᴀ̉ ʜᴀɪ ᴛᴜ̛̣ ɴʜɪ̀ɴ ɴʜᴀ̣̂ɴ ʟᴀ̣ɪ ᴍɪ̀ɴʜ. Kʜɪ đᴏ́, ʙᴇ́ Mɪɴ ᴍᴏ̛́ɪ 10 ᴛʜᴀ́ɴɢ ᴛᴜᴏ̂̉ɪ.

Mᴏ̣̂ᴛ ᴍɪ̀ɴʜ ᴏ̂ᴍ ᴄᴏɴ ʀᴏ̛̀ɪ ᴋʜᴏ̉ɪ ᴄᴀ̆ɴ ɴʜᴀ̀ ᴄᴜ̃, Lᴏᴀɴ ᴛɪ̀ᴍ ᴛʜᴜᴇ̂ ɴʜᴀ̀ ᴍᴏ̛́ɪ ɴʜᴏ̉ ʜᴏ̛ɴ, ᴛɪ̀ᴍ ᴄᴀ́ᴄʜ ʙᴀ́ɴ ʜᴀ̀ɴɢ ᴏɴʟɪɴᴇ ɴᴜᴏ̂ɪ ᴄᴏɴ.

Tʜᴜ̛ᴏ̛ɴɢ ʙᴇ́ Mɪɴ ᴛᴜ̛̀ ɴʜᴏ̉ đᴀ̃ ᴛʜɪᴇ̣̂ᴛ ᴛʜᴏ̀ɪ, ᴛʜɪᴇ̂́ᴜ ᴛʜᴏ̂́ɴ ᴛɪ̀ɴʜ ᴄᴀ̉ᴍ ᴄᴜ̉ᴀ ʙᴏ̂́ ᴠᴀ̀ ɴɢᴜ̛ᴏ̛̀ɪ ᴛʜᴀ̂ɴ, ɴʜᴜ̛ɴɢ Lᴏᴀɴ ᴠᴀ̂̃ɴ ᴋɪᴇ̂ɴ ǫᴜʏᴇ̂́ᴛ ᴋʜᴏ̂ɴɢ ǫᴜᴀʏ ᴠᴇ̂̀ ᴠᴏ̛́ɪ ᴄʜᴏ̂̀ɴɢ, ᴄʜɪ̉ đᴇ̂̉ ᴀɴʜ ᴛʜɪ ᴛʜᴏᴀ̉ɴɢ đᴇ̂́ɴ ᴛʜᴀ̆ᴍ ᴄʜᴏ ᴄᴏɴ ʙɪᴇ̂́ᴛ ᴍᴀ̣̆ᴛ ʙᴏ̂́.

Hᴀɪ ɴᴀ̆ᴍ ʜᴀɪ ᴍᴇ̣ ᴄᴏɴ ᴄᴜ̛́ ᴛʜᴇ̂́ ɴᴜ̛ᴏ̛ɴɢ ᴛᴜ̛̣ᴀ ᴠᴀ̀ᴏ ɴʜᴀᴜ ᴍᴀ̀ sᴏ̂́ɴɢ, ᴛᴜ̛̣ Lᴏᴀɴ ᴄᴜ̃ɴɢ ǫᴜᴇɴ ᴠᴏ̛́ɪ ᴠɪᴇ̣̂ᴄ ʟᴀ̀ ᴍᴇ̣ đᴏ̛ɴ ᴛʜᴀ̂ɴ.

Bᴇ́ Mɪɴ đᴏ̂ɪ ᴋʜɪ sᴏ ʙɪ̀ ʙᴀ̣ɴ ʙᴇ̀ ᴄᴏ́ ʙᴏ̂́ đᴜ̛ᴀ đᴏ́ɴ đɪ ʜᴏ̣ᴄ, ᴄᴏ̀ɴ ᴄᴏɴ ᴄʜɪ̉ ᴄᴏ́ ᴍᴇ̣. Kʜɪ ᴄᴏɴ ʜᴏ̉ɪ ʙᴏ̂́ đᴀ̂ᴜ, Lᴏᴀɴ ʙᴏ̂́ɪ ʀᴏ̂́ɪ ᴋʜᴏ̂ɴɢ ᴅᴀ́ᴍ ɴᴏ́ɪ ᴄᴀ̣̆ɴ ᴋᴇ̃.

Cᴏɴ ᴄᴏ̀ɴ ǫᴜᴀ́ ɴʜᴏ̉ ᴄʜᴜ̛ᴀ ʜɪᴇ̂̀ᴜ ᴄʜᴜʏᴇ̣̂ɴ ɴɢᴜ̛ᴏ̛̀ɪ ʟᴏ̛́ɴ, ɴᴇ̂ɴ ᴄᴏ̂ ɴᴏ́ɪ ᴅᴏ̂́ɪ: “Bᴏ̂́ đɪ ʟᴀ̀ᴍ xᴀ ᴄᴏɴ ᴀ̣”. Nʜᴜ̛ɴɢ ɴʜᴜ̛̃ɴɢ ᴋʜɪ Mɪɴ ɴʜᴏ̛́ ʙᴏ̂́, ᴄᴀ̂̀ᴍ ᴛᴀ̂́ᴍ ᴀ̉ɴʜ ᴛʜᴇ̉ ɢᴏ̣ɪ “ʙᴏ̂́ ᴏ̛ɪ, ʙᴏ̂́ ᴏ̛ɪ”, ʟᴏ̀ɴɢ ᴄᴏ̂ ᴄᴜ̃ɴɢ xᴀᴏ đᴏ̣̂ɴɢ.

2 năm ly thân làm single mom, chồng tai nạn thập tử nhất sinh, vợ tha thứ đón về chăm nom - Ảnh 2.

Bᴜ̛́ᴄ ᴀ̉ɴʜ ᴋʏ̉ ɴɪᴇ̣̂ᴍ Tᴇ̂́ᴛ đᴀ̂̀ᴜ ᴛɪᴇ̂ɴ đᴀ̂̀ʏ đᴜ̉ ʙᴏ̂́ ᴍᴇ̣ ᴄᴜ̉ᴀ Mɪɴ.

Vᴀ̀ᴏ ᴍᴏ̣̂ᴛ đᴇ̂ᴍ ᴍᴜ̛ᴀ ʙᴀ̃ᴏ ʟᴏ̛́ɴ, Lᴏᴀɴ ɴʜᴀ̣̂ɴ đᴜ̛ᴏ̛̣ᴄ ᴛɪɴ ᴅᴜ̛̃ ɴʜᴜ̛ sᴇ́ᴛ đᴀ́ɴʜ ɴɢᴀɴɢ ᴛᴀɪ: Cʜᴏ̂̀ɴɢ ᴄᴏ̂ ɢᴀ̣̆ᴘ ᴛᴀɪ ɴᴀ̣ɴ ɢɪᴀᴏ ᴛʜᴏ̂ɴɢ ɴɢʜɪᴇ̂ᴍ ᴛʀᴏ̣ɴɢ ᴋʜɪ đᴀɴɢ ᴛʀᴇ̂ɴ đᴜ̛ᴏ̛̀ɴɢ đɪ ʟᴀ̀ᴍ ᴠᴇ̂̀.

Nᴜ̛̉ᴀ đᴇ̂ᴍ, sᴏ̂́ ʟᴀ̣ ɢᴏ̣ɪ đᴇ̂́ɴ, Lᴏᴀɴ ɴɢᴀ̣̂ᴘ ɴɢᴜ̛̀ɴɢ đɪ̣ɴʜ ᴋʜᴏ̂ɴɢ ɴɢʜᴇ, ɴʜᴜ̛ɴɢ ᴋʜɪ ʙᴀ̆́ᴛ ᴍᴀ́ʏ ᴛʜɪ̀ ɴɢʜᴇ ᴛɪᴇ̂́ɴɢ ᴄʜᴏ̂̀ɴɢ ʙᴇ̂ɴ ᴋɪᴀ ᴛʜᴇ̂̀ᴜ ᴛʜᴀ̀ᴏ: “Eᴍ ᴀ̀, ᴀɴʜ ɢᴀ̣̆ᴘ ᴛᴀɪ ɴᴀ̣ɴ ʀᴏ̂̀ɪ, ʀᴀ́ᴄʜ ᴍᴏ̂̀ᴍ ᴍɪᴇ̣̂ɴɢ, ɢᴀ̃ʏ ᴄʜᴀ̂ɴ ᴛᴀʏ ʀᴏ̂̀ɪ, ᴇᴍ xᴜᴏ̂́ɴɢ ᴠᴏ̛́ɪ ᴀɴʜ đᴜ̛ᴏ̛̣ᴄ ᴋʜᴏ̂ɴɢ?”. Nᴏ́ɪ đᴏᴀ̣ɴ, Hᴜ̛ɴɢ ᴅᴀ̣̂ᴘ ᴍᴀ́ʏ.

Bᴀɴ đᴀ̂̀ᴜ, Lᴏᴀɴ ʙᴜ̛̣ᴄ ʟᴀ̆́ᴍ, ᴄᴏ̂ ᴄᴏ̀ɴ ᴛᴜ̛ᴏ̛̉ɴɢ ᴄʜᴏ̂̀ɴɢ ᴛʀᴇ̂ᴜ ɢʜᴇ̣ᴏ ᴀ́ᴄ ʏ́. Nʜᴜ̛ɴɢ ʟɪɴʜ ᴛɪ́ɴʜ ᴍᴀ́ᴄʜ ʙᴀ̉ᴏ ᴄᴏ̂ ɢᴏ̣ɪ ʟᴀ̣ɪ sᴏ̂́ ᴍᴀ́ʏ đᴏ́ ᴛʜɪ̀ ʙɪᴇ̂́ᴛ Hᴜ̛ɴɢ ɢᴀ̣̆ᴘ ᴛᴀɪ ɴᴀ̣ɴ ɴɢʜɪᴇ̂ᴍ ᴛʀᴏ̣ɴɢ ᴛʜᴀ̣̂ᴛ. Tʀᴜ̛ᴏ̛́ᴄ ᴋʜɪ ɴɢᴀ̂́ᴛ đɪ, ᴍᴏ̣ɪ ɴɢᴜ̛ᴏ̛̀ɪ ʜᴏ̉ɪ sᴏ̂́ đɪᴇ̣̂ɴ ᴛʜᴏᴀ̣ɪ ɴɢᴜ̛ᴏ̛̀ɪ ɴʜᴀ̀ ᴠᴀ̀ ᴀɴʜ ᴄʜɪ̉ ɴʜᴏ̛́ ᴅᴜʏ ɴʜᴀ̂́ᴛ sᴏ̂́ ᴄᴜ̉ᴀ ᴠᴏ̛̣.

Áᴍ ᴀ̉ɴʜ sɪɴʜ ᴛᴜ̛̉ ᴛʀᴏɴɢ ʙᴇ̣̂ɴʜ ᴠɪᴇ̣̂ɴ, ᴠᴏ̛̣ ǫᴜʏᴇ̂́ᴛ đɪ̣ɴʜ ʜᴀ̀ɴ ɢᴀ̆́ɴ
Gᴏ̣ɪ ʙᴀ́ᴏ ᴄʜᴏ ɴɢᴜ̛ᴏ̛̀ɪ ɴʜᴀ̀ ᴀɴʜ xᴏɴɢ, Lᴏᴀɴ ʟᴀ̣ɪ ᴛᴀ̂́ᴛ ᴛᴜ̛ᴏ̛̉ɪ ᴄʜᴀ̣ʏ đᴇ̂́ɴ ʙᴇ̣̂ɴʜ ᴠɪᴇ̣̂ɴ ᴛɪ̉ɴʜ. Đᴇ̂́ɴ ɴᴏ̛ɪ ᴛʜɪ̀ ʜᴀʏ ᴛɪɴ ᴄʜᴏ̂̀ɴɢ ᴄᴏ̂ đᴀ̃ đᴜ̛ᴏ̛̣ᴄ ᴄʜᴜʏᴇ̂̉ɴ ʟᴇ̂ɴ ʙᴇ̣̂ɴʜ ᴠɪᴇ̣̂ɴ Vɪᴇ̣̂ᴛ Đᴜ̛́ᴄ. Cᴀ̉ đᴇ̂ᴍ ᴀ̂́ʏ, Lᴏᴀɴ ᴋʜᴏ̂ɴɢ ᴛʜᴇ̂̉ ᴄʜᴏ̛̣ᴘ ᴍᴀ̆́ᴛ.

Hᴜ̛ɴɢ ʙɪ̣ ᴄʜᴀ̂́ɴ ᴛʜᴜ̛ᴏ̛ɴɢ ʀᴀ̂́ᴛ ɴᴀ̣̆ɴɢ: Cʜᴀ̂ɴ ᴘʜᴀ̉ɪ ɢᴀ̃ʏ ʟᴀ̀ᴍ 3 đᴏᴀ̣ɴ; xᴜ̛ᴏ̛ɴɢ ᴛʀᴇ̂ɴ đᴀ̂̀ᴜ ɢᴏ̂́ɪ ᴠᴏ̛̃ ɴᴀ́ᴛ; ᴛᴀʏ ɢᴀ̃ʏ; ᴅᴀ̣̂ᴘ ɴᴏ̣̂ɪ ᴛᴀ̣ɴɢ; ᴍᴀ̣̆ᴛ ʀᴀ́ᴄʜ… Aɴʜ ᴘʜᴀ̉ɪ ᴛʀᴀ̉ɪ ǫᴜᴀ 2 ᴄᴀ ᴘʜᴀ̂̃ᴜ ᴛʜᴜᴀ̣̂ᴛ ᴛʀᴏɴɢ ɴʜɪᴇ̂̀ᴜ ɢɪᴏ̛̀ đᴏ̂̀ɴɢ ʜᴏ̂̀, ʜᴏ̂ɴ ᴍᴇ̂ ʙᴀ̂́ᴛ ᴛɪ̉ɴʜ 7 ɴɢᴀ̀ʏ ʟɪᴇ̂̀ɴ ᴛʀᴏɴɢ ᴘʜᴏ̀ɴɢ ᴄʜᴀ̆ᴍ sᴏ́ᴄ đᴀ̣̆ᴄ ʙɪᴇ̣̂ᴛ. Rᴏ̂̀ɪ sᴀᴜ đᴏ́ ᴘʜᴀ̉ɪ ᴄʜᴜʏᴇ̂̉ɴ ǫᴜᴀ ᴘʜᴏ̀ɴɢ ʜᴏ̂̀ɪ sᴜ̛́ᴄ ᴛɪ́ᴄʜ ᴄᴜ̛̣ᴄ ᴠɪ̀ ᴀɴʜ ᴋʜᴏ̂ɴɢ ᴛʜᴇ̂̉ ᴛᴜ̛̣ ᴛʜᴏ̛̉ ᴅᴏ sᴜ̛́ᴄ ᴋʜᴏᴇ̉ ʏᴇ̂́ᴜ ᴠᴀ̀ ᴠɪᴇ̂ᴍ ᴘʜᴏ̂̉ɪ ɴᴀ̣̆ɴɢ…

Loan nhớ lại: “Lần đầu được bác sĩ cho vào gặp anh, anh vẫn nằm đó với đủ loại máy móc quanh người. Anh vẫn mê man, quằn quại vô vọng trong cơn đau, em đã không nhận ra anh vì anh gầy và xanh quá. Em đã thì thầm vào tai anh, động viên anh cố gắng, mắt anh nhắm nhưng hai dòng nước mắt chảy dài, bàn tay phù lên đầy dây dợ cứ nắm chặt tay em…”.

Sau 7 ngày nằm hồi sức tích cực, Hưng được chuyển xuống phòng thường. Những ngày đó, Loan cứ sáng sớm đưa con đi học, bắt xe từ Hòa Bình xuống Hà Nội chăm chồng, chiều lại bắt xe về nhà để kịp giờ đón con đi học về và chăm con, bán hàng. Có lúc cô cảm thấy mình muốn gục ngã, nhưng thương bố của con đang thập tử nhất sinh, thương con trai nhỏ, cô lại tự động viên mình gắng gượng.

2 năm ly thân làm single mom, chồng tai nạn thập tử nhất sinh, vợ tha thứ đón về chăm nom - Ảnh 4.

Bé Min ngủ vùi trên ghế trong khi đợi mẹ làm việc.

Cũng trong những ngày đó, bước qua hành lang bệnh viện chật chội chen chúc, nghe những tiếng rên la đau đớn, chứng kiến những cuộc sinh ly tử biệt, Loan lại thấy trân trọng sức khỏe và cuộc sống hơn. Đó cũng là lúc cô quyết định tha thứ cho chồng, mang bố về cho con.

2 năm ly thân làm single mom, chồng tai nạn thập tử nhất sinh, vợ tha thứ đón về chăm nom - Ảnh 5.

Quang Hưng hồi phục kỳ diệu, có thể đi đứng nhờ nạng hỗ trợ.

“Đã có người hỏi em sao em lại đứng ra lo toan hết mọi thứ cho anh, khi mà hai người đã ly thân. Em chỉ biết hết tình còn nghĩa, anh là bố của con em, em làm sao bỏ mặc được.

Em đã bỏ qua tất cả chuyện quá khứ không vui để lo cứu anh đã. Anh trải qua đợt phẫu thuật cuối rồi em đón anh về nhà chăm sóc, còn anh thì cứ đòi về nhà anh để bố mẹ anh chăm vì sợ em khổ.

Quãng thời gian anh về nhà là quãng thời gian em mệt mỏi nhất khi mọi sinh hoạt đều tại chỗ. Ban ngày em lo chăm anh, chăm con, buổi tối em lại lo kiếm tiền.

Nhiều lúc em mệt mỏi muốn buông xuôi, nhưng nhìn anh, nhìn con, em lại tự nhủ mình cố gắng hơn.” – cô hồi tưởng.

Cô vừa lo kiếm tiền vừa làm y tá chăm sóc, tập vật lý trị liệu cho chồng từ những lúc tập nằm nghiêng, xốc nách chồng tập ngồi dựa tường, tập ngồi xe lăn, làm chỗ dựa cho chồng tập đi đứng bằng nạng…

Loan cũng kiêm luôn làm đầu bếp nấu đủ 3 bữa cơm một ngày với niềm tin ăn uống đủ chất, chắc chắn chồng sẽ hồi phục tốt hơn.

Cho chồng cơ hội yêu lại từ đầu
Cho đến giờ, Loan đã đón chồng về được hơn 1 năm. Sóng gió chưa êm với gia đình nhỏ của cô, vì hành trình đầy gian nan chữa trị cho chồng chưa hoàn tất. Bé Min cũng có chút vấn đề với bàn chân bẹt, cần vật lý trị liệu và học can thiệp chữa ngọng vì cô giáo phát hiện con không nói được câu dài.

Nhưng Loan vẫn vui với những gì mình đang có. Đó là một bé Min rất ngoan, tự ăn, tự ngủ, tự chơi để mẹ làm việc. Min còn biết ở bên cạnh động viên bố mỗi ngày, giúp đỡ mẹ những việc nhỏ nhặt, hỗ trợ mẹ chăm bố.

2 năm ly thân làm single mom, chồng tai nạn thập tử nhất sinh, vợ tha thứ đón về chăm nom - Ảnh 6.

Đó là niềm hạnh phúc khi từ cảm giác bỡ ngỡ, lạ lẫm vì lâu quá rồi không gặp, không được sống cùng bố của bé Min cho đến khi cu cậu nói cười ríu rít, Min hẹn bố mau khỏe để đưa đón con đi học, để cùng chơi đá bóng.

Đó là một người chồng, sau đại nạn dường như đã “hồi sinh”, thay đổi như một con người khác, yêu thương vợ con, phụ vợ những việc nhỏ nhặt trong cuộc sống.

Loan hài lòng với cuộc sống hiện tại, chăm chỉ làm việc, dành năng lượng để chăm chồng, chăm con với niềm tin rồi sức khỏe của cả hai sẽ ổn. Cô hài lòng với những bận rộn, bày biện nấu nướng để chồng con reo lên mỗi khi đến bữa, vui cả với việc “nhậu nhẹt” cuối tuần. Hơn cả, cô tin rằng quyết định hơn 1 năm trước của mình, khi dang tay đón chồng về chăm là đúng.

Những bữa cơm sắc màu Loan nấu cho gia đình.

Không chỉ vì điều đó khiến gia đình tròn trịa trở lại, vì Min có bố ở bên đời mà còn vì: “Cuộc đời con người ai cũng có những sai lầm. Em không cổ suý cho việc cứ sai rồi quay về là được tha thứ, nhưng khi người ta đã biết sửa sai, biết làm lại, biết thay đổi… thì chúng ta cũng nên trân quý và cho họ cơ hội. Đánh kẻ chạy đi không ai đánh người chạy lại…”.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *